Tập làm nhà văn phần 7: Chuyện phẫu thuật thẩm mỹ

Tập làm nhà văn phần 7: Chuyện phẫu thuật thẩm mỹ.!
Vừa ngồi bốc phét với thằng em mới ngoài 20t về việc PTTM, nó thì nẹp răng được gần 2 năm rồi, nghe chừng là cũng hiểu biết lắm. Mình thỏ thẻ là chị định làm trắng cái răng, rồi gắn vài viên kim cương cho nó choảnh. Nó nhảy vào can ngăn kinh lắm, nào là thằng nào đi qua thổi tý gió là buốt tận óc, gặm cái chân gà răng cũng đung đưa, gì chứ nước đá, hay nước nóng là đi luôn cả bộ nhá. Mình sợ run cả người, hỏi nó thế làm trắng xong thì răng để làm gì? Nó bảo là: để làm cảnh, ngắm thôi, cho nó đẹp.! Thôi mình vẫn thích ăn hơn, ít cười đi đỡ lộ răng vàng, chộp ảnh thì 360 độ trắng như bạch tạng ngay.
Mình lại thỏ thẻ vụ làm mũi. Của đáng tội là mũi mình tẹt dí, 2 cái cánh mũi như cái hang động, luồn được cả cái dây thừng như con trâu ý ( chả biết diễn tả ntn, văn dốt 😀 ). Trước con bạn thân cũng bảo làm mũi đi cho đổi tướng, đổi số. Thằng em lại giảng giải về tai nạn mũi lệch, gồ ghề, chóp mũi tụt, cánh mũi thập thò, may thì mũi cao cao, hôm nào ngủ dậy sập bố nó cầu thì chỉ còn biết khóc thét. Mình run, mình sợ lắm, thôi thì chả đổi tướng đổi số nữa, sinh ra là con trâu, thì cứ làm con trâu, đổi qua làm con vịt mũi vẹo chắc gì đã sướng hơn ý >___<. Chả hiểu yêu thương sợ mình đau, hay tiếc tiền ko cho mình đi làm, hay sợ làm xong đẹp quá nên cấm nữa :D.
See Translation

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *