Không tính mấy bài nhỏ lẻ thì mình bắt đầu có bài đăng báo từ năm lớp 12

Không tính mấy bài nhỏ lẻ thì mình bắt đầu có bài đăng báo từ năm lớp 12.
Nhưng được khách hàng book bài và duyệt lên bài thì mới từ năm ngoái thôi. Nhớ lần đầu tiên được thông báo bài em viết được duyệt rồi, lên bài rồi đó, mình vui đến run cả lên. Bài đấy còn được sếp khen, chị rất thích, mà chị sếp mình hồi đó thì không biết có khó tính hay kỹ tính không, nhưng chẳng bao giờ khen ai cái gì.
Lúc đọc bài thì thảm hại thê lương vô cùng, những đoạn mình thích bị cắt hết, bài cuối cùng được vo gọn lại thành mấy dòng cứng nhắc vô thưởng vô phạt, mình chả nhận ra bài mình đã viết.
Mình với chị sếp mình đều thống nhất là, khách hàng trả tiền để mình viết ra những bài thứ nhất, chia sẻ được nỗi lo với khách hàng, họ đang tìm kiếm điều gì, đọc được bài của mình viết sẽ giống như tìm được câu trả lời, thứ 2 nếu họ chưa có nhu cầu thì cũng sẽ save link ở đó và nhớ đến tìm lại được khi cần, và thứ 3 nếu có thể thì dù viết thương mại về những mặt hàng khô khan nhất vẫn nên cố gắng có những đoạn những câu khiến người ta muốn quote lại và trích ra share về facebook hoặc viết trong cuốn sổ tay.
Cuối cùng khách cắt hết những đoạn có màu sắc riêng và biến bài mình viết thành 1 con cừu dolly được nhân bản vô tính như nhan nhản các bài viết promo khác kiểu "rất tốt, rất rẻ, rất chất lượng, rất có tâm"… Đến cả cái title mất công nghĩ cặp tiểu đối vừa chèn được tên nhãn hàng vào trong câu tục ngữ vừa nhắc được đến ý nghĩa mà sản phẩm muốn mang lại cho cộng đồng cũng bị gạch đi vì khách hàng bảo "Chỉ cần có tên nhãn hàng thêm chữ khuyến mãi/ giảm giá là được em ạ."
Kết cục là chị sếp mình trả lại hợp đồng đấy, Chị sếp mình không trách mình nhưng mình tự thấy không bảo vệ được quan điểm của mình và không thuyết phục được khách hàng rõ ràng là lỗi của mình nên mình sau đó cũng xin nghỉ.
Hồi đó mình rất là… chán. Lại thêm tuổi trẻ nông nổi bồng bột nữa nên khi gặp chút khó khăn lại rất dễ thất vọng, tính mình còn dễ buông bỏ.
Sếp mình bảo em không việc gì phải thế, kiểu trọc phú nhiều tiền em cũng biết rồi, nghe làm gì hả em. Nhưng khi mình hỏi cũng tùy khách mời vậy hay khách nào cũng vậy hả chị, sếp mình ngập ngừng rồi bảo, khách nào cũng vậy thôi em ạ.
Về sau mình cũng gặp nhiều trường hợp rất là… chán nữa.
Có những lời từ chối rất khéo, họ im lặng từ đầu đến cuối, chỉ nói 1 câu. em trẻ quá. Thôi thì tự hiểu.
Hoặc họ nói, Ấn tượng lắm, nhưng không phù hợp em ạ.
Mình thì vốn rất ngại việc phải giải trình những gì đang làm hay tại sao lại làm như thế. Do tính thôi, rất ngại.
Gần đây, mình có đỡ chán hơn. Dạo này thi thoảng có viết bài vui vui cho các báo, được giữ nguyên bài không cắt sửa gì, chỉ biên tập gọn lại cho vừa với số chữ yêu cầu, lại còn được hỏi cậu muốn để tên bút danh là gì? Cảm thấy rất được tôn trọng sức lao động.
Qua mình nói chuyện với một cô bạn mình cũng viết lách. Bạn bảo dạo này toàn bị ép viết gồng, đang muốn đi nghe kể chuyện để thấy đời tươi đẹp hồn nhiên hơn, viết lách sẽ tự nhiên hơn.
Bỗng nhiên mình cảm thấy cô bạn mình rất dễ thương. Thanh tân và thanh xuân là những quả chuông nhỏ, không chiu để được đưa vào khuôn khổ im ắng và an toàn. Vì chuông là phải ngân vang và reo vui những âm thanh hân hoan và trong sáng.
Nàng lọ lem ngoan hiền nghe lời bà tiên rời khỏi bữa tiệc trước khi đồng hồ điểm 12 tiếng chuông, nàng cũng không quên bỏ lại 1 chiếc giày thủy tinh trên những bậc cầu thang trải nhung đỏ và đằng sau những cánh cửa nhôm vững chắc, phải không?

4 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *