Chúng ta đến thế giới này

Chúng ta đến thế giới này, tựu chung chỉ có hai việc lớn: sanh và tử. Một việc đã hoàn thành, chỉ còn lại một thôi, nên không cần phải gấp! Những gì đủ duyên ắt đến, xong rồi thì tan, chờ đợi hay mong cầu thì được gì?
Người có trí tuệ sẽ không sống theo miệng lưỡi thế gian, cũng không sợ hãi ánh nhìn thiên hạ. Chỉ cần hiểu được lòng mình, quan sát những điều hay dở bản thân rồi lần lần sửa đổi, cũng là một cách tu dưỡng!
Đời người, lạc lõng lớn nhất là không có chỗ nương tựa tâm linh, không biết nơi cần phải hướng về. Bất luận bạn có ý thức được hay không, thừa nhận hay không, nếu trong lòng chỉ có điều tốt đẹp thì không việc gì có thể khiến bạn phiền muộn.
Nếu nội tâm thật sự lương thiện thì không bao giờ oán giận ai cả. Nếu cách sống thật sự giản đơn thì thế gian dù hỗn loạn thế nào cũng không ảnh hưởng đến bạn được.
Làm người tốt thì thân khỏe tâm an và giấc ngủ yên ổn; làm việc tốt thì trời hiểu đất biết và quỷ thần kính phục.
Nếu không nghi ngờ thì thế gian không lạnh lẽo; không phân biệt thì thế giới không xa xôi; không oán giận thì bầu trời luôn ấm áp; không gây sự thì bốn biển mãi thanh bình.
Sự yên tĩnh chắc thật không phải là ngồi bất động hàng giờ, mà biết dùng tâm thái điềm tĩnh quan sát vạn vật, lắng nghe cả tiếng hoa cỏ sinh sôi. Sự bình ổn bền vững đến từ nội tâm, mong cầu hay tìm kiếm bên ngoài không bao giờ có được.
Những gì xuất hiện trong cuộc đời chỉ có thể trải nghiệm mà không thể chiếm hữu. Vì chúng ta chỉ là những lữ khách qua đường, sẽ có ngày phải nói lời vĩnh biệt. Nên những gì qua đi thì bình thản đối diện, và mở lòng đón nhận những điều đang đến, vui vẻ!
ST

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *